Tin anh, tôi tin vào tình yêu của trái tim mình.

Với mỗi người con gái ai cũng muốn mình có một tình yêu đẹp, dù bạn yếu đuối hay mạnh mẽ, mỏng manh hay kiên cường thì vẫn luôn cần vòng tay người đàn ông nâng niu, che chở.
Trước khi gặp anh, tôi như lập trình cho bản thân mình một chân lý “Đừng bao giờ tin vào tình yêu của đàn ông”. Có thể tôi chưa bị phản bội, chưa bị vùi dập giữa những cuộc tình, nhưng bản thân chứng kiến những giọt nước mắt của người bạn, người chị trong tình yêu đã khiến tôi lo sợ cho chính mình: Sợ bị lụy, sợ bị bỏ rơi và sợ rơi vào cái hố sâu không đấy ấy! Để rồi từ chính những suy nghĩ ấy, tôi xây dựng cho bản thân mình một người đàn ông quá hoàn hảo trong tưởng tượng mà không một ai chạm tay tới được, đó cũng là cách để tôi bảo vệ trái tim mình trước những cám dỗ và sự tổn thương của tình yêu.


Trước khi quen anh, tôi vẫn trải qua vài mối tình, dăm bữa nữa tháng là những gì có thể hình dung từ những cuộc tình ấy của tôi. Một chút thích, một chút mến nhưng lại không tin tưởng để rồi khi điều gì đó xảy ra, dù rất nhỏ nhưng cũng là nguyên do tôi nói lời chia tay. Những cuộc tình như cơn gió thoáng qua ấy cũng chẳng để lại cho tôi được cái gì gọi là kỉ niệm, bởi đơn giản một khi đã không có niềm tin thì bên nhau đến mấy cũng là người xa lạ.
Trước khi đến với anh, tôi đã cho chính mình và cả chính anh những thử thách. Hai năm không dài của một đời người nhưng cũng đủ để tôi kiểm chứng một điều gì đó từ anh, người con trai đã phá bỏ đi hình tượng người đàn ông hoàn hảo của tôi trong suốt những năm qua, người đã đi ngược những gì về người đàn ông trong suy nghĩ của chính tôi ngày ấy.
Người ta nói, tình yêu luôn phải trải qua những thử thách mới có thể hiểu được đối phương yêu mình như thế nào. Hai năm thử thách đủ để cho tôi và anh bước vào một mối quan hệ, nhưng lại chưa cho tôi được ở anh một niềm tin tưởng hoàn toàn. Yêu xa, giữa những cách trở về địa lý, giữa những khác biệt của tính cách cũng như môi trường, cộng với niềm tin ở tôi không đủ đã nhiều lần khiến mối quan hệ chúng tôi trở thành người xa lạ.

  

Nhớ cái lần đầu tiên tôi mở miệng nói lời chia tay, cũng là lần đầu tiên tôi khóc thật nhiều về một người con trai đến vậy. Để rồi, khi ngày mai thức dậy tôi lại xây cho mình một hình tượng bất cần và học cách chơi mập mờ trong nhiều mối quan hệ khác. Ai cũng nói tôi mạnh mẽ, không bị lụy trong tình yêu, nhưng mấy ai biết được bên cái bức tường mạnh mẽ ấy là tâm hồn của một cô gái sợ bị tổn thương đến nhường nào. Những lúc ấy tôi cứ suy nghĩ rằng, thà bản thân mình tổn thương họ chứ không để một ai làm tổn thương mình. Chính những suy nghĩ ấy đã khiến trái tim của anh - một người con trai yêu tôi hết lòng nhiều lần tan nát.


Bốn năm cho những lần chia xa ấy, tôi từng nghĩ bản thân mình nên tạo cho những người xung quanh tôi một cơ hội, nhưng anh đã vô tình trở thành một hình mẫu trong lòng để tôi đem ra so sánh với tất cả những người xung quanh tôi. Đó cũng là lý do tôi không thể mở lòng với bất cứ ai thêm được một lần nữa, vì chính anh vô tình trở thành nguồn máu nuôi sống trái tim của tôi trong những năm qua.
Tôi kiêu ngạo, không chịu khuất phục trước anh, dù rất nhớ hay nhiều đêm khóc thầm, tôi vẫn dấu nó trong cái vỏ bọc bề ngoài thật mạnh mẽ. Tôi mượn men say để tìm anh chuyện trò, vì những lúc như vậy, tôi mới đủ can đảm để đối diện với một sự thật về con tim mình mà từ lâu tôi luôn muốn trốn tránh - tôi không thể thiếu anh.
Có lẽ tôi là một người con gái may mắn, trải qua những thử thách ấy, những tháng năm chia lìa ấy, anh vẫn đứng ở phía sau, đợi tôi quay đầu. Không còn những suy nghĩ của thời bồng bột nông nổi, thời gian đã khiến anh trở thành người đàn ông trưởng thành, chín chắn hơn trong suy nghĩ, đã biết lo cho bản thân mình và cho cả một cô gái hay giận dỗi, than phiền như tôi – cô người yêu già đầu trẻ con, lớn hơn anh 2 tuổi.

***
Giờ đây khi được ở bên anh, tôi thấy tim mình bình yên thật lạ.Vì tôi học được cách đặt ở anh toàn bộ niềm tin của mình, không còn phải cố giữ cho con người mình sống thật lý trí, bảo vệ trái tim trước những lo sợ tổn thương. Anh khiến cho tôi hiểu, yêu một người không chỉ là cảm xúc nhất thời, mà là phải dùng trái tim để cảm nhận. Nếu muốn một tình yêu bền vững, cơ sở xây dựng phải bắt đầu từ niềm tin, anh cho tôi không gian thở và cho tôi tự do với bầu trời của mình, chính vì yêu nên anh cho tôi niềm tin không giới hạn ấy. Tôi học được ở anh cách sống, cách yêu và đó là điều khiến tôi tin tưởng ở anh và ở chính trái tim của mình. Yêu anh – chàng trai nhỏ tuổi.

Oánh Seven
Share on Google Plus

About Giày 365

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét